Điểm báo ngày 27/2/2017

Trạm y tế… đìu hiu
 
 Mục tiêu mà Kế hoạch số 29/KH-UBND của UBND TP Hà Nội ban hành ngày 13-2-2017 về xây dựng và phát triển mạng lưới y tế cơ sở (YTCS) nêu rõ: Đổi mới tổ chức bộ máy, nâng cao năng lực cung ứng và chất lượng dịch vụ của mạng lưới YTCS, thực hiện quản lý, chăm sóc sức khỏe ban đầu cho nhân dân theo hướng toàn diện và liên tục. Đây là hướng phát triển đúng đắn nhằm xây dựng mạng lưới y tế mạnh từ cơ sở.
 
Mạng lưới y tế cơ sở (YTCS) vốn được coi như “xương sống” của ngành Y tế, bao gồm những đơn vị y tế gần dân nhất, có thể phát hiện bệnh sớm nhất và giải quyết hầu hết những chứng bệnh đơn giản. Tuy nhiên, hiện naytuyến YTCS vẫn gặp không ít khó khănnhiều trạm y tế lâm vào cảnh đìu hiuvắng bệnh nhân...
 
Người dân chưa mặn mà...
 
Theo thống kê, cả nước có hơn 11.000 trạm y tế xã, phường, thị trấn, thì có gần 3.200 trạm cần xây mới và 3.597 trạm cần nâng cấp, sửa chữa… Trung bình, các trạm y tế chỉ cung cấp được 52,2% trong số 108 dịch vụ kỹ thuật cho phép, chủ yếu là do thiếu cán bộ hoặc cán bộ chưa được đào tạo (chiếm 52,7%), không có trang thiết bị, thiết bị cũ, hỏng (chiếm 45,8%). Ngay tại Hà Nội, dù có đến 560/584 xã, phường, thị trấn đạt chuẩn quốc gia về YTCS (chiếm tỷ lệ 96%) với trên 4.300 cán bộ công tác tại trạm, nhưng trên thực tế vẫn còn không ít trạm y tế rơi vào cảnh... đìu hiu.
 
9h30 sáng 22-2, phóng viên Báo Hànộimới đã có buổi thị sát tại Trạm y tế xã Uy Nỗ (Đông Anh). Trái ngược với cảnh bệnh nhân chen chúc, đợi chờ ở các bệnh viện tuyến thành phố, trạm y tế nơi đây vắng hoe, nằm lọt thỏm trong khuôn viên một bên là cửa hàng bán cây cảnh và một bên bán đồ gốm sứ. Hầu hết các phòng chuyên môn như: Dược, khám phụ khoa, siêu âm, xét nghiệm, khám thai… đều trong tình trạng "cửa đóng, then cài". Cả trạm chỉ có hai phòng mở cửa làm việc với sự có mặt của hai nhân viên y tế và một người dân đến lấy thuốc điều trị ung thư. 

Tương tự, 10h30 tại Trạm y tế thị trấn Đông Anh, dù được xây dựng khá khang trang, nhưng tại khu vực bàn khám phân loại không có bóng dáng nhân viên y tế cũng như bệnh nhân nào. Dù nhà cách các trạm y tế này không xa, nhưng chị Đinh Tuyết Mai (39 tuổi ở Cao Lỗ, xã Uy Nỗ, huyện Đông Anh) chưa một lần đặt chân đến đó khám bệnh. Chị Mai cho biết, do không tin tưởng vào năng lực khám chữa bệnh (KCB) của nhân viên y tế nơi đây, nên kể cả khi trẻ nhỏ trong nhà chỉ bị ho, sốt là gia đình đã đưa đến bệnh viện. Không riêng gì huyện Đông Anh, tại quận Long Biên có 14/14 phường đạt tiêu chí quốc gia về YTCS giai đoạn 2011-2020, song nhiều trạm y tế hiện không thu hút được người bệnh, nhất là những trạm gần khu vực Bệnh viện Đa khoa Đức Giang, các phòng khám tư nhân. Các trạm y tế này chỉ “sôi nổi” vào những ngày cao điểm triển khai tiêm chủng mở rộng hay tổ chức cho trẻ uống vitamin A. Trưởng một trạm y tế phường trên địa bàn quận Long Biên chia sẻ, dù được đầu tư nâng cấp và đạt chuẩn từ năm 2005, đến nay, những thiết bị tại trạm như: Máy xét nghiệm nước tiểu 10 thông số, máy siêu âm, điện tim, test nhanh bệnh tiểu đường… đã quá “cổ điển”. Cùng với đó, danh mục thuốc BHYT tại trạm quá hạn chế, nên trung bình tại đây chỉ thu hút khoảng 10 bệnh nhân/ngày. Đó cũng là thực trạng của hầu hết các trạm y tế trên địa bàn TP Hà Nội.

Phát triển y tế cơ sở song hành với chuyên sâu 
 
Trong 5 năm qua, bình quân một trạm y tế của Hà Nội được đầu tư 11,2 tỷ đồng để đào tạo chuyên môn, bảo đảm cơ sở vật chất, trang thiết bị. Hiện có 286 trạm y tế đề xuất được cải tạo, nâng cấp và hơn 80 trạm cần xây mới. Vấn đề đặt ra là, nhiều trạm y tế xã, phường, thị trấn được đầu tư rất khang trang, nhưng hoạt động kém hiệu quả. 
 
Ngay như Trạm y tế phường Tây Mỗ (Nam Từ Liêm) - nơi đảm nhận nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe, KCB cho hơn 24.000 người dân trên địa bàn, nhưng cũng chỉ có khoảng 10% người dân chủ động đến khám sức khỏe và từ tháng 6-2016, trạm đã kết hợp KCB, khám sàng lọc, lập hồ sơ sức khỏe cho khoảng 6.000 trường hợp. Dù người dân đánh giá tích cực về hoạt động KCB ban đầu, tư vấn sức khỏe khi chưa có bệnh tại đây, song do vướng mắc về cơ chế liên quan đến tài chính, nên chưa triển khai được nhiều. 
 
Tại buổi làm việc với TP Hà Nội, Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Đức Đam đặt vấn đề, hiện trong 10 người có thẻ BHYT chỉ có khoảng 4 người sử dụng thẻ để đi khám ở YTCS. Nếu tính thử với 24.000 người dân thì nguồn thu BHYT ở một phường như Tây Mỗ là hơn 15 tỷ đồng. Nếu chỉ dành 10% nguồn kinh phí BHYT cho trạm y tế, thì người dân hoàn toàn có thể được khám định kỳ, có hồ sơ quản lý sức khỏe, được tư vấn sức khỏe, định hướng chuyển tuyến khi có bệnh và không còn cảnh có bệnh mới đi khám. Từ đó, khắc phục tình trạng nhiều trạm y tế xã, phường, thị trấn được đầu tư rất khang trang nhưng cán bộ y tế có ít việc để làm, thu nhập thấp, trình độ chuyên môn cũng ít nhiều đi xuống. Hơn lúc nào hết, đây là thời điểm cần phải thúc đẩy YTCS phát triển mạnh mẽ hơn, song hành cùng y tế chuyên sâu.
 
(Báo Hà nội mới)
 
“Chiến sĩ áo trắng” và những hy sinh lặng thầm
 
Vào những dịp đặc biệt như lễ kỉ niệm Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, qua báo đài và các phương tiện truyền thông, người ta thường nói đến nhiều hơn những bậc lão thành trong ngành, những gương mặt ưu tú với những đóng góp lớn lao cho ngành Y tế nước nhà. Nhưng bên cạnh những nhân vật đặc biệt với sự đóng góp nổi bật ấy, vẫn còn rất nhiều hy sinh thầm lặng mà ít ai hiểu được.
 
Những ca trực ít người để ý
 
2 giờ sáng, tại Khoa Nội tổng hợp, Bệnh viện Đa khoa Hà Đông, mọi thứ dường như đều chìm trong yên lặng. Đi ngang qua các phòng bệnh, người ta còn nghe thấy tiếng thở đều đều của một vài bệnh nhân. Chưa đầy nửa tiếng sau, sự yên lặng đã bị phá vỡ…
 
Một chị có bầu được 8 tháng lại lên cơn đau bụng quằn quại. Mặt tái nhợt, một tay bám giường, tay kia chị chống vào mạn sườn miết từng miết dài với hy vọng cơn đau giảm đi. Nhưng không được, nước mắt lăn dài, chị kêu bật lên thành tiếng.
 
Tiếp đó, người ta lại nghe thấy tiếng bước chân vội vã của bác sĩ trực. “Bệnh nhân lại lên cơn đau bụng à? Em nằm xuống anh xem nào. Đau chỗ này à? Đau như thế nào?”, bác sĩ trực vừa ấn tay vào bụng bệnh nhân, vừa hỏi.
 
Đoạn anh quay sang nói với người nhà: “Hình ảnh siêu âm chỉ thấy đài bể thận của bệnh nhân bị giãn, nguyên nhân là do thai chèn ép, ngoài ra không thấy gì bất thường. Nhưng bệnh nhân thai to, lại đang trong những tháng cuối mà cứ đau quằn quại từng cơn thế này… người nhà theo dõi thêm từ giờ đến sáng xem sao”.
 
Cơn đau qua đi, bệnh nhân thiu thiu ngủ, bác sĩ cũng rời về phòng trực sau khi đã hỏi han tình trạng sức khỏe của một vài bệnh nhân khác ở giường bên, mọi thứ lại rơi vào yên lặng. Nhưng chưa đầy một tiếng sau, người ta lại thấy bước chân vội vã của bác sĩ đi về phòng bệnh cuối hành lang…
 
Mồng hai Tết Nguyên đán, trong khi mọi người đang sum họp bên gia đình tổ chức ăn uống vui vẻ thì tại Khoa Cấp cứu của các bệnh viện, các bác sĩ lại đón năm mới bằng việc chạy đua với “tử thần” để giữ lại mạng sống cho người bệnh. Mọi người đón xuân bằng bia, rượu thì bác sĩ đón xuân bằng những giọt mồ hôi.
 
Trong tâm trạng hân hoan vì đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trực Tết mà Ban giám đốc bệnh viện giao, bác sĩ Lương Quốc Chính - Khoa Cấp cứu, Bệnh viện Bạch Mai hồ hởi chia sẻ: “Mồng hai Tết là “trận chiến khốc liệt” đầu tiên với gánh nặng bệnh tật của y, bác sĩ trực Khoa Cấp cứu A9 trong năm mới Đinh Dậu 2017.
 
Kể từ ngày mồng hai cho tới hôm nay, mặc dù số lượng bệnh nhân rất đông, bệnh nặng rất nhiều nhưng nhiều người bệnh đã dần hồi phục, đã vượt qua những cơn nguy kịch và thậm chí đã chiến thắng “tử thần”. Không như những năm về trước, khi mà Bệnh viện Bạch Mai chỉ có một số khoa tham gia trực cấp cứu và gánh nặng bệnh tật thường chủ yếu tập trung lên vai  tập thể y, bác sĩ Khoa Cấp cứu A9, năm nay lãnh đạo bệnh viện đã tổ chức cho y, bác sĩ trực Tết được tốt hơn rất nhiều, tất cả các khoa đều tham gia trực, khám và cấp cứu bệnh nhân vào viện. Do đó, đã hỗ trợ được rất nhiều cho Khoa Cấp cứu, bệnh nhân được khám và điều trị nhanh chóng hơn, chất lượng hơn”.
 
Đấy! Thay vì phàn nàn vì phải trực Tết, các bác sĩ lại hân hoan, vui mừng vì đã hoàn thành việc trực Tết thành công, cứu sống được nhiều người bệnh. Niềm vui này mấy người để ý, thấu hiểu!
 
Xin đừng chỉ nhìn “bề nổi” để đánh giá
 
Trong xã hội hiện nay, bất cứ ngành nghề lĩnh vực nào cũng đều có những mặt trái, những mặt tiêu cực, nhưng chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong số những đóng góp cống hiến cho tiến trình phát triển của xã hội. Ngành Y cũng vậy, cũng tồn tại cả hai mặt tiêu cực và tích cực, nhưng vốn là ngành nhạy cảm vì liên quan đến sức khỏe, tính mạng của con người nên hầu như mọi người chỉ nhìn vào ba phần nổi tiêu cực để đánh giá mà quên đi bảy phần chìm tích cực.
 
Những sự việc như bác sĩ cứu sống bệnh nhân bị đâm thủng tim ở Đồng Nai, cứu sống bệnh nhân bị chém rách gan ở Hà Nội, cứu sống bệnh nhân bị dao đâm thủng hộp sọ ở Long An, bác sĩ nhiều lần hiến máu cứu người, nghiên cứu sản xuất thành công vắc xin phối hợp sởi – rubella… là những hoạt động nổi bật và nhiều vô kể của các y, bác sĩ ở khắp các tỉnh, thành, từ bệnh viện tuyến quận huyện đến bệnh viện tuyến trung ương.
 
Sau những thành công đó, mọi người đều bày tỏ sự ngưỡng mộ, khâm phục, ca tụng nhưng rồi khi chứng kiến một ca tai biến y khoa, một trường hợp điều dưỡng nhận phong bì, một cô nhân viên y tá nói chuyện điện thoại lâu để bệnh nhân phải chờ… là mọi người lại quên ngay những hình ảnh đẹp đẽ mới ca tụng lúc đầu.
 
Và nhất là những sự việc không đẹp ấy lại được mọi người nhớ rất lâu, qua hết năm này sang năm khác dù những sự việc ấy đã được giải quyết, xử lý thỏa đáng xong từ bao giờ. Còn những sự việc như bác sĩ bị bệnh nhân, người nhà bệnh nhân hành hung, bác sĩ bị lây bệnh từ bệnh nhân thì rất ít người hiểu và để ý đến. Thậm chí, chỉ vì bệnh nhân quá đông mà y, bác sĩ phải ưu tiên cấp cứu những trường hợp nặng trước nên nhiều người nhà bệnh nhân nhẹ hơn đã hành hung bác sĩ.“Mọi người nên hiểu không phải bất cứ bệnh nhân nào, tình trạng bệnh nào cũng có những diễn tiến thuận lợi hoặc có thể cứu được, nhất là trong tình trạng quá tải tại các khoa cấp cứu. Các bạn đừng suy diễn hoặc đổ tiếng ác cho bác sĩKhông ai có thể đứng nhìn, kể cả các bác sĩ, khi bệnh nhân nặng mà không cứu” - bác sĩ Lương Quốc Chính chia sẻ.
 
Bác sĩ chuyên khoa mắt Hoàng Cương cũng đã từng bày tỏ: “Hành nghề y thật nghiệt ngã bởi vinh quang và cay đắng luôn ở rất gần nhau. Sự trả giá là khốc liệt, có khi lại tàn bạo hơn ta tưởng. “Sinh nghề tử nghiệp”, rất nhiều người đã kết thúc sự nghiệp tròn vẹn và vinh quang. Nhưng cũng thật buồn là có những người không thể chỉ vì mắc sai sót trong lúc hành nghề”.  Do vậy, với bất cứ ngành nào, nhất là với ngành Y, mong mọi người đừng vơ đũa cả nắm mà hãy khen chê phân minh đúng mực để ngành Y biết sai mà sửa, còn làm tốt thì cứ kế thừa và phát huy. Như thế ngành Y mới tốt lên được. 
 
Nhân Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, xin được cảm ơn những vị lương y từ mẫu đã bền bỉ cống hiến trong sự nghiệp chăm sóc sức khỏe nhân dân.
 
(Báo Pháp luật Việt Nam)
Thăm dò ý kiến

Bạn đánh giá website này như thế nào?

Liên kết
Thống kê
  • Đang truy cập51
  • Máy chủ tìm kiếm24
  • Khách viếng thăm27
  • Hôm nay8,667
  • Tháng hiện tại145,824
  • Tổng lượt truy cập1,857,674
coppyright
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây